Tây Nguyên sẽ hạn hán khốc
liệt hơn năm trước?
Lại một năm nữa, mùa
mưa 2002 ở Tây Nguyên kết thúc sớm bất thường.
Ngay thời điểm này, mực nước đang rút
nhanh ở phần lớn sông, suối. Nguy cơ hạn hán
nghiêm trọng, khốc liệt hơn cả mùa khô năm
2001 đang hiển hiện. Về những thông tin cụ
thể, ông Phan Đăng Chương - Giám đốc
Đài Khí tượng - Thủy văn khu vực Tây Nguyên
cho biết:
-
Đến cuối tháng 10 (và mới qua 5 cơn bão),
mùa mưa Tây Nguyên đã căn bản chấm dứt, sớm
một tháng so với bình thường. Lượng mưa
đo được ở phần lớn trong số 16 trạm
thủy văn trong khu vực đều giảm trên dưới
20% là thực tế đáng lo ngại: Tại Đắc Lắc,
tổng lượng mưa đo được ở trạm
Ma Đrắc chỉ có 1.692,6mm, giảm
139mm so với năm trước và giảm 384,5mm so với
trung bình nhiều năm (TBNN); tương ứng, trạm
Buôn Ma Thuột giảm 403,8mm và 314,7mm (so với TBNN). Tại
Gia Lai, An Khê giảm 289,4mm và 497,3mm (so TBNN);
- Mùa khô 2001- 2002, toàn Tây Nguyên
đã có gần 100.000ha cây trồng bị hạn, non một
nửa số đó bị mất trắng. Thông tin không mấy
lạc quan về mùa khô 2002- 2003, như ông đã nêu, có nguyên
nhân từ đâu, và khuyến cáo nào để có thể hạn
chế thiệt hại?
- Quá trình nghiên cứu hiện tượng ENSO (gọi chung
hiện tượng El Nino và La Nina) với khả năng
tác động đến thời tiết Tây Nguyên, chúng tôi
đúc kết rằng: Thường, những năm El Nino
hoạt động mạnh thì lượng mưa ở Tây
Nguyên có xu thế giảm rõ rệt vào cuối mùa mưa
năm trước (khi chu trình ENSO bắt đầu) và
đầu mùa mưa năm sau. Mùa khô Tây Nguyên vốn dĩ
khắc nghiệt, hiện tượng El Nino còn gây những
đợt hạn gay gắt, kéo dài có khi đến 3 tháng
liền không mưa, như các chu trình El Nino đã được
ghi nhận nhiều năm qua. Mùa mưa 2002, chỉ riêng trạm
Pơ Mơ Rê xảy ra đỉnh lũ
ở mức báo động 3, còn lại hầu như trên
hệ thống sông, suối toàn vùng Tây Nguyên bị "mất
lũ". Sự "lạ" này là do lượng
mưa ít, chuyển mùa sớm; diễn biến khí tượng
thủy văn sắp đến rất phức tạp, mức
độ khô hạn sẽ trầm trọng và kéo dài, có thể
còn khốc liệt hơn cả mùa khô trước. Vì vậy,
ngoài việc cơ cấu lại thời vụ, giống
má, chủ động trong sử dụng nguồn nước
ngay từ đầu vụ đông xuân 2002- 2003 là việc
quan trọng nhất, các địa phương cần hết
sức chú ý.
- Xin cảm ơn ông.
Nguyễn Thịnh
thực hiện (Lao Dong
Nước
sông Sài Gòn đang bị nhuộm đen
(Người Lao Động) Khoảng gần
nửa tháng qua, nguồn nước từ đoạn sông
Sài Gòn phía hạ lưu, thuộc khu vực bán đảo
Thanh Đa, quận Bình Thạnh kéo dài đến bến cảng
tàu khách Nguyễn Kiệu - Bạch Đằng, quận 1 có
dấu hiệu ô nhiễm nghiêm trọng. Vào những lúc thủy
triều xuống, nước sông trở nên đục sạm
và tanh mùi nước cống. Ở phía hạ lưu đã
như vậy, còn ngược dòng về phía thượng
lưu của con sông Sài Gòn, đến tận khu vực thị
trấn Lái Thiêu, tỉnh Bình Dương tình trạng ô nhiễm
còn nặng nề hơn.
Dòng
sông đen
Được
sự giúp đỡ về phương tiện của Khu
Đường sông và Đoạn Quản lý Đường
sông số 10, từ 8 giờ ngày 21-12, đoàn nhà báo chúng tôi
được bố trí trên 2 chiếc ca nô đi ngược
dòng sông Sài Gòn để mong được truy tìm tận
nơi phát xuất của dòng nước đen. Từ trên bờ, bước xuống ca nô, cảm
nhận đầu tiên là mùi tanh hôi bốc lên từ mặt
nước. Ghé qua phía bên kia bờ sông, thuộc
phường An Khánh, quận 2, anh nhân viên của trạm
kinh doanh xăng dầu Ngọc Của cho biết: “Bây giờ
thì chưa có gì đâu, một chút nữa, khi nước
ròng ở đoạn sông này có lúc đen đục và hôi thối
lắm, nhất là những lúc nắng nóng”. Mặt nước
từ con kinh Thanh Đa dẫn lên ngã ba sông Sài Gòn bắt
đầu trở màu đen nhờ nhờ. Anh lái tàu Duy Anh
cho rằng có lẽ nguồn nước đen xuất phát
từ sông Vàm Thuật, quận 12 vì đây là nhánh sông Sài Gòn
đã bị ô nhiễm nặng nề từ nhiều
năm qua, bởi các nhà máy sản xuất bột ngọt,
chế biến cao su, dệt nhuộm thải trực tiếp
xuống sông. Tuy nhiên, khi đến ngã ba sông Vàm Thuật thì
màu nước sông Sài Gòn cũng tương tự như
con kinh nước đen ở kinh Đôi, kinh Tẽ! Khi chiếc
ca nô vượt qua cầu Bình Phước, màu nước
sông vẫn không thay đổi. Tiếp sau
đó, chúng tôi quyết định đi ngược lên
hơn 1 km thì dòng sông giảm dần màu đen và trở lại
bình thường. Thật là may mắn, tôi nhủ thầm
như thế. Bởi vì nếu tình trạng
dòng nước đen này còn kéo dài lấn lên phía thượng
nguồn khoảng chục km nữa, là đến khu vực
đang xây dựng Nhà máy Nước sông Sài Gòn. Đây
là dự án cung cấp 600.000 m3 nước
ngọt/ngày cho TPHCM, với kinh phí trên 1.600 tỉ đồng!
Sự
tắc trách của con người!
Chung quanh việc sông Sài Gòn biến thành “dòng sông
đen” đã gây nhiều dư luận trong cộng đồng
dân cư.
Nhiều người dân nói rằng do bể bờ bao khu xử
lý của một nhà máy lớn, cũng có dư luận cho rằng
do ô nhiễm nguồn nước thải từ khu xử
lý rác Đông Thạnh. Ông Bùi Văn Phú, nguyên là cán bộ
ngành xây dựng, nay đã về hưu, mở quán cà phê
Vườn Điều bên bờ sông Sài Gòn, cho biết:
“Chưa bao giờ dòng sông này bị ô nhiễm như vậy.
Trước đây, bà con khu xóm còn múc nước
sông lắng phèn để tắm giặt. Nhưng bây giờ thì không dám sử dụng nữa.
Nước sông ô nhiễm như thế này thì
cây cối cũng khó sống được”. Trưa 22-12, chúng tôi trở lại Rạch Tra,
nơi có nguồn nước tiếp giáp sông Sài Gòn,
nhưng màu nước ở đây không có gì lạ. Tuy nhiên, những hộ dân ở gần đây cho
biết, có những lúc nước thải chảy ra làm
đổi màu nước sông (?). Có lẽ
tất cả chỉ là những ghi nhận tức thời,
hoặc suy đoán và cần phải tìm hiểu một cách
khoa học khách quan. Nhưng câu hỏi
đặt ra là, trước sự kiện dòng sông Sài Gòn bị
ô nhiễm nặng nề và kéo dài cả tháng trời như
thế, vì sao chưa một cơ quan chức năng nào vào
cuộc? Cùng đi thị sát với chúng tôi, ông Phạm
Quang Vinh, Phó Vụ trưởng Vụ Pháp chế GTVT phía
(Lao
Dong 12/23/02)