Chợ của lữ khách

Quế Phương
Rừng tràm Gáo Giồng có khoảng 1.400ha. Từ ngày xẻ kênh trồng tràm,  chim chóc, muông thú về đây khá đông. Giám đốc rừng tràm mua mấy cặp khỉ về thả vô rừng, nay cả bầy có vài chục con. Huyện uỷ Cao Lănh nuôi một con trăn gấm, thấy cảnh "cá chậu chim lồng" không đành bèn thả trăn vô rừng. Thỉnh thoảng trăn bơi qua sông, dài 4-5 thước, dân địa phương đoán trăn gấm nặng không dưới 100 kư. Hiện thời, nhan điển, một loài chim ghi trong sách đỏ về rừng... càng nhiều chim muông th́ khu Gáo Giồng dễ trở thành điểm du lịch sinh thái lư thú.

Ngày 3.7.2003, tại thị xă Cao Lănh (Đồng Tháp) Câu lạc bộ Nguyên và Giám đốc Du lịch 12 tỉnh ĐBSCL (Mekong Delta Tourist Club) đă chính thức ra mắt để cổ vũ dịch vụ du lịch để phát triển theo dạng vừa phát huy nét riêng vừa kết nối du lịch trong khu vực ĐBSCL với các tỉnh thành khác trong cả nước và quốc tế. Tháng 9 năm ngoái, điểm du lịch sinh thái ở Thới sơn ( Tiền Giang) chứng minh rằng du lịch gắn với bảo vệ sinh thái hoàn toàn có triển vọng. Sau SARS , dịch vụ du lịch đang phục hồi. Hiện nay, Đồng Tháp có 8 điểm du lịch: Xẻo Quít, Gáo Giồng (huyện Cao Lănh), Lăng Cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc, Bảo tàng Đồng Tháp (thị xă Cao Lănh), vườn Hồng (Sa Đéc), Di tích G̣ Tháp (huyện Tháp Mười) và khu bảo tồn vườn chim quốc gia Tam Nông. Ơ các nơi khác trong vùng này c̣n nhiều khu du lịch nữa, mỗi nơi có nét riêng. Song điểm chung nhất là sản phẩm làng nghề ở những điểm này rất được khách hàng ưa chuộng. Tại sao không xem đó là chợ của lữ khách để thu hút mọi sản vật phong phú của đồng bằng về các điểm này?

 

Đa dạng hoá sản phẩm vẫn chưa đủ...

Lê Thanh Nguyên
Chuyện thăng trầm của cây dừa ở Bến Tre suốt mấy chục năm qua cứ râm ran. Diện tích cây dừa ở đây tương đương với diện tích cây ăn trái khác trong toàn tỉnh. Nhưng một vài năm gần đây , kim ngạch xuất khẩu hàng năm của các sản phẩm từ cây dừa chiếm hơn phân nửa số kim ngạch xuất khẩu của cả tỉnh. Từ chỉ có một loại sản phẩm hàng hoá duy nhất là dầu dừa bấp bênh, giờ đă có đến  10 mặt hàng có giá trị xuất khẩu: Vỏ dừa đánh tơi thành chỉ để bện các loại dây thừng, lưới bảo vệ bờ biển; mụn dừa c̣n lại của khâu sản xuất chỉ xơ dừa được tận dụng phục hồi các đồi trọc; cơm, cái và nước dừa sản xuất thực phẩm, rồi thân dừa dùng làm hàng thủ công mỹ nghệ...Chính việc đa dạng hoá sản phẩm này đă giúp Bến Tre vượt qua được thử thách cam go nhất để bảo vệ sự sống c̣n của loại cây đặc sản truyền thống, gắn bó nhiều thế kỷ trên đất cù lao này.

"Có những lúc, cây dừa bị ăn tươi nuốt sống", đó là ư kiến của giới am hiểu khi mô tả về những bước thăng trầm của cây dừa nơi đất cù lao này. Nghĩa là có thời kỳ, cây dừa chỉ trông cậy vào một sản phẩm duy nhất là chế biến thành dầu thực vật. Gặp thời thị trường, dầu dừa thất điên bát đảo với dầu cọ của Malaysia, Srilanca... Bây giờ, tuy thu nhập từ dừa  đă có bước nhảy vọt , nhưng công bằng mà nói, nguồn lợi mà dừa mang đến hiện nay vẫn chưa phát huy hết giá trị thật sự của nó. Bến Tre đang triển khai nhiều chương tŕnh lớn đầu tư cho phát triển trồng dừa và chế biến các sản phẩm từ dừa. Ngoài việc tập trung nghiên cứu và khuyến khích xen canh rau màu và thuỷ sản trong vườn dừa tạo thêm thu nhập cho nông dân, c̣n đẩy mạnh các chương tŕnh đầu tư cải tiến công nghệ sản xuất chỉ xơ dừa, liên doanh xây dựng nhà máy chế biến dừa thuộc đẳng cấp quốc tế để đưa sản phẩm thâm nhập thị trường Châu Âu, Mỹ...

Qua thời kỳ cḥi đạp để phá thế bí cho cây dừa từ việc đa dạng hoá sản phẩm, Bến Tre ráo riết đầu tư nâng cấp công nghệ chế biến dừa ngang tầm với các siêu cường quốc về dừa của thế giới. Có lẽ, đó là con đường duy nhất chọn hướng thăng hoa, không chỉ đối với cây dừa Bến Tre mà c̣n là sự gợi mở lối ra cho các loại cây trái khác trên đất đồng bằng này.

 

Ngộ độc đạo đức

V́ lợi nhuận, bà hàng gị chả nhuộm phẩm màu, cho hàn the vào thực phẩm. Người người ăn hàng của bà bị đau bụng, bệnh viện kê đơn “ngộ độc thực phẩm”. Bác sỹ, dược sỹ biết thừa thuốc có chất gây nghiện, nguy hại đến tính mạng con người, nhưng v́ tiền, vẫn bán… Họ được kê đơn là “ngộ độc đạo đức nghề nghiệp”
Con người muốn tồn tại trước hết phải có cái ăn, cái mặc rồi mới nói đến các mối quan hệ xă hội khác. Cái ăn là vấn đề hàng đầu, là nhu cầu tất yếu để con người tồn tại và phát triển. Chính nhu cầu tất yếu này, mà hiện nay không ít người v́ đồng tiền mà làm mất đi đạo đức lương tâm sẵn sàng tiêm, tưới, pha trộn... hóa chất có tính độc hại trực tiếp vào thực phẩm, đem bán cho người tiêu dùng.

Ngoài ngộ độc thực phẩm c̣n có một loại ngộ độc khác mà dư luận xă hội đang lên án là ngộ độc “đạo đức nghề nghiệp” của không ít người được đào tạo qua trường lớp hẳn hoi trong các lĩnh vực kinh doanh mua bán dược phẩm, khám chữa bệnh của y bác sĩ, bào chữa của luật sư, giảng dạy của thầy, cô giáo... đă góp phần làm cho nhiều người ngộ độc, “tiền mất tật mang”.

Ngộ độc thực phẩm có thể do một số người sản xuất chưa nhận thức được tính độc hại của hóa chất sử dụng trong nuôi trồng, chế biến thực phẩm, nhưng ngộ độc về “đạo đức nghề nghiệp” chắc chắn do một số người có học thức, có giấy phép hành nghề, nhận thức được hậu quả có thể xảy ra, biết được t́nh trạng tâm lư của những người phải lệ thuộc vào sự quyết định của ḿnh nhưng v́ đồng tiền, v́ lợi ích riêng, họ vẫn làm, lạnh lùng trên sự đau khổ, thiếu thốn, chết chóc của người khác. Chính những hành vi thiếu đạo đức của số người có nghề nghiệp đă làm cho nhiều người bất b́nh và dư luận xă hội đang lên án quyết liệt. Thế nhưng, sự ngộ độc về “đạo đức nghề nghiệp”cứ tăng dần lên trong xă hội.

Trong điều kiện nền kinh tế thị trường phát triển đi lên, đạo đức của một số người có ngành nghề lại đi xuống; sự phân hóa giàu nghèo có khoảng cách ngày càng xa, giá trị đạo đức và giá trị đồng tiền đang giành giựt nhau chỗ đứng trong cuộc sống của mỗi con người, và hiện nay không ít người đă chọn đồng tiền hơn đạo đức. Họ sống ung dung trên nhung lụa, quay lưng lại với quá khứ. Đến lúc chúng ta phải xem lại đạo đức và học lại đạo đức “thương người như thể thương thân”. Hăy sống thật và nói thật, ḿnh v́ mọi người, mọi người v́ ḿnh, tạo nên t́nh thương trong cộng đồng xă hội