1.
Khi nào và tại sao
anh bắt đầu đặc
biệt chú ý tới con sông Cửu Long
và Biển Đông ?
_ Tôi làm báo viết văn từ thời sinh
viên, với quan tâm tới các vấn đề
xã hội, vào thập niên 60 là tình cảnh sống của người Thượng trên
Cao nguyên Trung phần Việt Nam tôi
đã viết cuốn Vòng Đai Xanh. Ra hải ngoại, qua tiếp cận với Nhóm Bạn Cửu Long, vào
những năm 90 tôi bắt đầu chú ý tới vấn đề môi sinh và phát triển
con sông Mekong_ con sông lớn hàng thứ 3 Châu Á, vẫn được xem như còn nguyên vẹn so với các con sông
lớn khác của thế giới. Phải nói rằng tôi đã hoàn toàn bị con sông
ấy chinh phục sau khi đọc những cuốn sách liên quan tới Mekong Expedition của
Đoàn Thám Hiểm Pháp vào thế kỷ 19
khi gian nan ngược dòng sông Mekong dũng mãnh thời hoang dã để tìm một
thủy lộ giao thương với Trung Hoa, một cuộc hành trình thật hào hùng
kéo dài hơn hai năm nhưng kết thúc thì bi thảm…
Sau đó tôi đã ráo
riết tìm hiểu về con sông Mekong
với nhận thức rằng nó như mạch
sống của hàng trăm triệu cư dân của 7 quốc gia trong lưu vực nhưng
lại đang bị Trung Quốc khống chế. Với cái nhìn toàn cảnh trong mối
tương quan toàn vùng ấy, không thể không bao gồm cả Biển Đông đang bị
“Tây tạng Hóa / Tibetization” với quần đảo Hoàng Sa đã bị Trung Quốc
cưỡng chiến và Trường Sa đang là vùng tranh chấp.
Cho dù là một dòng sông,
biển cả với các hải đảo hay đất liền thì chủ đề nhất quán của
cuốn sách vẫn là “mối đe dọa do tham vọng bành trướng không ngưng
nghỉ của Trung Quốc.”
2.
Anh có thể nói qua
về tác phẩm Cửu Long Cạn Dòng Biển Đông Dậy Sóng để độc giả Việt
Tide nếu chưa đọc cuốn sách theo dõi được những gì anh viết ra không?
3.
Anh có thể cho độc
giả được biết rõ hơn về kế hoạch khai thác sông
_ Kể từ những năm 70, Trung Quốc đã có
kế hoạch xây một chuỗi 8 con đập bậc thềm khổng lồ Vân Nam _ Mekong
Cascade, ngay trên dòng chính khúc thượng nguồn sông Mekong chảy qua
tỉnh Vân Nam với tổng công suất 15,400 Megawatt tổn phí lên tới 7.7 tỉ
đôla có khả năng điện khí hóa kỹ nghệ hóa vùng tây nam Trung Hoa
còn trong tình trạng kém phát triển. Thế giới bên
ngoài hầu như không biết gì về các kế hoạch này. Cho dù đã
có dự án về chuỗi những con đập Vân Nam từ thập niên 70 nhưng vì
thiếu ngân sách mãi tới năm 1980, con đập đầu tiên Mạn Loan / Manwan
1,500 Megawatt mới được khởi công và phải 13 năm sau mới xây xong
(1993) đủ cung cấp điện cho thủ phủ Côn Minh, khu kỹ nghệ Chuxiong và
các quận huyện phía nam. Con đập thứ hai Đại Triệu Sơn / Dachaoshan
1,350 Megawatt khởi công năm 1996 mới hoàn tất tháng 12 năm 2001. Con
đập thứ ba Tiểu Loan / Xiaowan 4,200 Megawatt được coi như “Con Đập Mẹ”
dung lượng lên tới 15 tỉ mét khối nước lấy từ con sông Mekong được
khởi công từ tháng Tư năm 2001 sẽ là con đập cao nhất thế giới 292
mét tương đương với tòa nhà chọc trời cao 100 tầng. Dự trù đập Tiểu Loan sẽ bắt đầu
hoạt động từ năm 2010 và đạt toàn công suất năm 2013. Tiểu Loan là con đập vĩ đại thứ hai của thế giới
chỉ sau con đập Tam Hiệp (Three Gorges Dam) cũng của Trung Quốc trên sông Dương Tử.
Điều đáng nói ra ở đây là
Trung Quốc luôn luôn giấu kín nhẹm các kế hoạch khai thác sông
Mekong, như một thứ bí mật quân sự. Điều ấy mới
khiến các quốc gia hạ nguồn thực sự lo ngại và hoàn toàn bị động vì
không biết phải phản ứng ra sao. Thảng hoặc có chút hé mở thì
Bắc Kinh chỉ toàn nói tới những điều tốt đẹp của các con đập Vân
Nam “mang tính giai thoại” chứ không phát xuất từ một cuộc nghiên cứu
nghiêm chỉnh nào. Chẳng hạn theo họ chỉ với 3 con đập đầu tiên Manwan
/ Mạn Loan, Daichaoshan / Đại Triệu Sơn và Jinghong / Cảnh Hồng có thành
vách cao có các hồ chứa theo mùa / seasonal reservoirs, để lấy nước
tối đa trong mùa mưa và xả nước trong mùa khô sẽ có tác dụng chống
lũ lụt và chống hạn cho các quốc gia dưới nguồn… Nhưng đối với
những người Cam Bốt và Việt Nam hiểu biết thì thấy ngay rằng nếu
không còn con lũ hàng năm từ thượng nguồn đổ về để tạo dòng chảy
ngược từ con sông Tonlé Sap lên Biển Hồ_ thì rõ ràng đó là tương lai
của một Biển Hồ chết.
4.
Đối với các quốc
gia hạ nguồn và riêng đối với Đồng bằng Sông Cửu Long, theo anh,
điều gì sẽ xảy ra một khi các đập thủy điện Vân
_ Cần nhìn Đồng Bằng Sông Cửu Long trong
cái nhìn toàn cảnh của con sông
5.
Anh nghĩ nhà cầm
quyền Trung Quốc có chủ đích gì hay không khi đơn phương quyết
định khai thác và chi phối dòng chảy của con sông
_ Trước mắt vì những lợi lộc về kinh tế từ
nguồn thủy điện và thủy lợi do các con đập đem lại. Điển hình là chỉ
với 1,500 Megawatt của con đập thủy điện Mạn Loan / Manwan đầu tiên
trên dòng chính sông Mekong đã đủ để thắp ráng rực cả thủ phủ Côn
Minh và tạo bước nhảy vọt phát triển kinh tế của cả tỉnh Vân Nam có
một diện tích lớn hơn cả Việt Nam vốn là một vùng kém phát triển.
Về lâu dài thì chuỗi
những con đập Vân
6.
Trước mối hiểm họa ấy, người dân Việt trong
nước và giới lãnh đạo Việt
_ Trước khi nói có thể làm gì thì người
dân Việt Nam ở trong nước phải được thông tin đầy đủ về những gì
đang diễn ra trên con sông Mekong mà điều này thì chưa có được khi mọi
phương tiện truyền thông đều nằm trong tay của nhà nước. Đây là một tệ trạng của cả 3 nước Đông Dương. Ở
Lào thì người ta chỉ biết ngạc nhiên và không biết tại sao là con
sông
Theo tôi, chúng
ta không thể thụ động chờ Trung Quốc thông báo cho chúng ta những tai ương mà họ có thể gây ra. Giới lãnh đạo Việt
Trước mắt, cho dù các nước hạ nguồn có phản đối gì đi
chăng nữa cũng không có cách nào ngăn chặn Trung Quốc không khai
thác nửa chiều dài con sông Mekong chảy qua lãnh thổ họ, nói rõ hơn
là ngăn chặn họ thôi không xây tiếp những con đập khổng lồ Vân Nam
nhưng điều ấy không có nghĩa là phó mặc cho Bắc Kinh tự do muốn làm
gì thì làm. Hướng tới những bước “Phát Triển Bền Vững / Sustainable
Development” sẽ có khả năng “Giảm Thiểu Tổn Thất / Control
Damage” vì trong thế kỷ của Toàn Cầu Hóa vẫn có đó một cộng
đồng quốc tế và cả hơn 80 triệu dân Việt Nam trong nước và hải
ngoại là những tiếng nói để Trung Quốc phải lắng nghe.
7.
Theo anh, cộng đồng
người Việt ở hải ngoại, những người thiết tha với vấn đề này, dù
già hay trẻ, họ
có thể đóng góp được gì? Anh có nghĩ đây là một vấn đề có thể
“đảo ngược / reversible” được không?
_ Với cộng đồng người Việt ở hải ngoại,
cho dù nơi mà nguồn thông tin và phương tiện truyền thông phải nói
là rất dồi dào nhưng vẫn chưa có những nhận thức đúng mức về mối
nguy cơ của chuỗi những con đập khổng lồ Vân Nam. Chẳng hạn ngay khi
tôi nói chuyện với một đồng nghiệp rất hiểu biết anh cũng vẫn cho
rằng: Trung Quốc đang làm một điều đúng và hữu ích, đó là họ giữ
hộ nước trong hồ chứa của các con đập Vân Nam trong Mùa Mưa và rồi
lại xả ra trong Mùa Khô, như vậy là tránh cho các nước hạ nguồn
khỏi bị lũ lụt và cả hạn hán. Đó cũng lại chính là liều thuốc ngủ
trấn an rất hữu hiệu mà Bắc Kinh vẫn rêu rao.
Rồi ngay cả chính một vị tu sĩ đầy
lòng vị tha đang xả thân cứu trợ cho các đồng bào nạn nhân lũ lụt Đồng bằng Sông Cửu Long, nghe
nói về cuốn sách, cũng đã phát biểu là
đang lũ lụt ngập trời mà sao bảo là Cửu Long cạn dòng hồi nào. Rồi một
người bạn làm báo khác thì lại cho rằng mối hiểm họa đó thì còn
quá xa vời và có thể là sẽ nan đề của các
thế hệ tương lai…
Rõ
ràng là chuỗi những hiện tượng sinh học môi trường sẽ chẳng bao giờ
diễn ra một cách “nhãn tiền” và “đơn giản” như vậy. Tuy rằng chẳng
có cách nào đảo ngược được thời gian, đưa con sông
8.
Anh đã từng viếng
thăm Đồng bằng Sông Cửu Long Việt Nam, rồi Lào và Cam Bốt và mới
đây là chuyến đi thăm Vân Nam Trung Quốc, anh thấy có triển vọng nào
về một sự hợp tác giữa các quốc gia trong lưu vực sông Mekong ?
_ Trong
chuyến đi khảo sát thực địa bên Lào, tôi đã tận mắt chứng kiến sự
suy thoái của con sông Mekong đang cạn dần mà không vào Mùa Khô_ một
cách tệ hại và nhanh hơn cả những dự đoán bi quan nhất. Rồi là
chuyến đi thăm Cam Bốt, chứng kiến một Biển Hồ và các khu rừng lũ /
flooded forest đang thu hẹp dần cùng với sự hình thành của khu kỹ nghệ
trên bờ sông Tonlé Sap sẽ như một nguồn ô nhiễm khác cộng thêm vào
khối lượng các chất phế thải độc hại đổ xuống từ Vân Nam. Rồi mới
đây là chuyến viếng thăm Vân Nam, chỉ với 1,500 Megawatt của con đập
Mạn Loan / Manwan mà đã thay đổi cả bộ mặt của một vùng tây nam
rộng lớn vốn kém phát triển của Trung Quốc. Với điện khí hóa, đô
thị hóa và kỹ nghệ hóa tỉnh Vân Nam nơi rất giàu quặng mỏ thì khúc
sông Mekong nơi hạ nguồn đương nhiên trở thành cống rãnh đổ các chất
phế thải kỹ nghệ độc hại và Đồng bằng Sông Cửu Long của Việt Nam
là quốc gia cuối nguồn sẽ lãnh đủ mọi hậu quả.
Quả thật không
có giải pháp dễ dàng nào để đối phó với những bước suy thoái nhanh
chóng của con sông
Do đó rất cần
có sự hợp tác chặt chẽ của cả 7 quốc gia liên hệ_ tôi muốn nói
tới MỘT TINH THẦN SÔNG MEKONG / THE MEKONG SPIRIT mà điều này thì "
không thể nào có được khi mà Trung Quốc vẫn chọn vị thế đứng ngoài
khước từ gia nhập Ủy Hội Sông Mekong” để tự do muốn làm gì thì
làm. Còn nói về sự hợp tác và đoàn kết của các quốc gia hạ nguồn
thì vẫn chỉ ở giai đoạn
mong ước, đó là cảnh “Đồng sàng dị mộng”, mỗi nước khai
thác con sông
9.
Anh có hy vọng sẽ
nhìn thấy sự giải quyết hay triển vọng giải quyết vấn đề này trong
thời đại của anh hay không?
_ Chính câu
hỏi của anh đã bao hàm một ý nghĩa “chiến lược”. Đây là một nan đề không phải chỉ
đặt ra cho riêng “thời đại chúng ta”.
Sự hủy hoại con sông
Hiển nhiên không có giải pháp đơn lẻ cho riêng
vấn đề môi sinh của một dòng sông mà phải là bước chuyển hóa cơ
bản và đồng bộ của các hệ thống xã hội từ “Toàn Trị” tiến lên
“Dân Chủ”. Bởi vì có dân chủ là có
cơ hội mở mang dân trí , có tự do thông tin và chính bao nhiêu triệu
cư dân sống hai bên bờ con sông Mekong sẽ có ý thức và tiếng nói
bảo vệ dòng sông như là mạch sống của chính mình.
“Cứu lấy dòng sông Cửu Long” là một cuộc
chạy đua với kim đồng hồ, bởi vì “Nói tới nguy cơ là còn thời
gian, chứ tiêu vong là mất đi vĩnh viễn / Extinction is forever,
Endangered means we still have time.” Sea World San Diego _ Đó là dòng chữ mang nhiều ý nghĩa mà tôi
rất tâm đắc.
NGUYỄN KỲ HÙNG
11 – 15 – 2002